Thứ Ba, ngày 31 tháng 12 năm 2013

Trúng số kỷ lục 400 triệu đô

(Tinmoi.vn) Người đàn ông ở Colombia đã gần như phát điên, ông chạy quanh nhà bếp, chia sẻ niềm vui với con chó của mình, khi trúng số độc đắc 400 triệu USD ( tương đương với 8000 tỷ đồng).
Phát điên khi trúng số độc đắc 400 triệu USD
Phát điên khi trúng số độc đắc 400 triệu USD
Người đàn ông may mắn đã yêu cầu được giấu tên, ông chia sẻ, ông đến trạm xăng ở miền Trung bang South Carolina để mua bánh mì. Tuy nhiên ông đã dùng số tiền 20 USD để mua vé số của hãng Powerball.
Đây là lần thứ 2 ông mua vé số, và thật bất ngờ khi ông được trúng giải độc đắc. Phần thưởng người đàn ông giấu tên nhận được là giải độc đắc cao nhất của vé số Powerball và cao thứ năm trong lịch sử xổ số ở Mỹ.
Khi biết mình trúng thưởng, ông đã mừng quá chạy quanh nhà bếp nhiều lần và khoe với con chó nhỏ về khoản tiền từ trên trời rơi xuống.
Tấm vé may mắn nhất này là một trong số 356 vé bán ra vào chiều hôm 18-9 tại cây xăng trên. Cơ quan xổ số không cho biết chi tiết liệu vị khách hàng may mắn quyết định nhận 399,4 triệu USD trong 30 năm hay nhận một lần 233 triệu USD bằng tiền mặt. Riêng trạm xăng Murphy Express cũng sẽ nhận  50.000 USD tiền thưởng vì đã bán được tấm vé độc đắc.

Mất 2 tỉ tiền trúng xổ số vì mua mỳ trúng thưởng

Ít ai nghĩ, tỷ phú Trần Kim Hùng lại rơi vào bi kịch thảm hại đến vậy. Đến tận bây giờ, nhiều người không thể lý giải được chuyện Hùng khi đã bỗng chốc giàu sụ lại có thú vui bỏ ra cả đống tiền ra chỉ để mua mì tôm về, tìm thẻ cào hy vọng trúng… chiếc xe máy khuyến mại.
ADVERTISEMENT
Vùi mình trong thú vui và các cuộc ăn chơi vô bổ, khoản tiền trúng số bạc tỷ dần vơi. Để rồi sau khoảnh khắc “lên đời” ngắn ngủi, người đàn ông này lại trở về kiếp xe ôm, mướt mồ hôi chạy ăn từng bữa.
Bỗng chốc lên đời
Trong quá trình thực hiện loạt bài về những số phận sau khi trúng xổ số tiền tỷ, người viết được nghe rất nhiều câu chuyện đến Trần Kim Hùng (hay còn gọi Hùng “xe ôm”) ở Phường Tân Mai, TP.Biên Hòa. Dù chuyện của anh Hùng trôi qua đã gần chục năm, nhưng giai thoại và những lời đàm tiếu thì vẫn còn nguyên vẹn. Khi chúng tôi lặn lội tìm đến địa chỉ nhà gặp nhân vật thuộc diện “đặc biệt” này thì rất ít người biết. Phải nhờ đến sự chỉ dẫn của những người quen từng một thời rong ruổi xe ôm với Hùng, phóng viên mới tiếp cận được “tỷ phú” xổ số một thời có tính cách khác người này.
Ngồi vắt vẻo trên chiếc xe máy cà tàng, mắt đảo như rang lạc chờ đợi khách, người đàn ông khoác trên mình bộ quần áo cũ rích dường như chẳng có chút dáng vẻ gì của một… tỷ phú. Ngay ngã tư sầm uất giữa lòng thành phố Biên Hòa, sau cái bắt tay làm quen có phần gượng gạo, anh bảo: “Thời vàng son của đời tôi đã khép lại rồi. Giờ chạy ăn từng bữa mới thấy tiếc. Ngày ấy, tôi nông nổi quá, thích chơi trội nên giờ hối hận cũng đã muộn”. Cái ngày ấy, theo như lời người đàn ông tuổi gần 40 thì cũng cơ cực chẳng khác mấy so thời điểm hiện tại, có chăng chỉ là “một phút lóe sáng” trở thành tỷ phú rồi bỗng chốc vụt tắt.
Ngồi trò chuyện với chúng tôi, anh liên tục rít thuốc lá, đôi mắt mơ màng nhớ về kiếp đời chìm nổi: “Tôi quê gốc ở Bắc Giang, thất học từ bé nên lớn lên theo bạn bè vào đây sinh sống, lập nghiệp. Nói là lập thân cho oai chứ thực chất, thì tôi cũng chỉ biết mỗi việc làm thuê làm mướn cho người ta. Do có chút tay nghề làm thợ xây nên chỉ sau một thời gian ngắn đi phụ việc khuân vác nặng nhọc, tôi xin được vào một nhóm thợ hồ để làm tay thợ chính. Mỗi ngày lao động, tiền kiếm cũng được trăm ngàn bạc.
Nhưng cuộc sống chốn thành thị tốn kém, nhiều thứ chi tiêu, thành thử tôi làm mãi cũng chỉ vừa đủ ăn tiêu hàng tháng, không dư ra được đồng nào. Thậm chí, nhiều lúc tôi còn phải chạy ăn từng bữa, loay hoay đi mượn tiền để đóng phí thuê nhà. Về sau, tôi tích góp, vay mượn mua được chiếc xe máy nên chuyển sang hành nghề xe ôm.
Thời điểm những năm 2000, phương tiện xe buýt chưa thực sự hữu dụng như bây giờ nên cũng kiếm được kha khá. Khi có tiền, trong những lúc đứng chờ đợi khách, mấy người bạn xe ôm thường xuyên rủ tôi mua vé số tìm kiếm vận may. Và, tôi đúng là may thật…”.
Bay 2 tỷ trúng số vì… mua mì trúng thưởng
Hàng ngày Hùng vẫn bám mặt đường chạy xe ôm kiếm sống
Buổi chiều được xem là “vận may lớn nhất trong cuộc đời” của Hùng là lúc trên đường chở khách đi từ TP. Biên Hòa xuống huyện Nhơn Trạch. Trên đường đi, Hùng mau mồm trò chuyện mua vui, đến nơi vị khách hào phóng “boa” thêm cho anh hơn trăm ngàn tiền công. Cả ngày bám mặt với đường, Hùng phấn khởi trở về nhà và quyết định chiều đó không chạy xe nữa mà dành sức nghỉ ngơi. Đang loay hoay đứng trước phòng trọ, có bà bán vé số đi ngang qua năn nỉ mời mua. Lúc đầu Hùng cố sức chối đẩy, nhưng thấy bà già đội áo mưa năn nỉ mãi, anh rút ví lấy 50.000 đồng tiền “lộc” khách cho mua mấy tờ vé số ủng hộ.
“Nghĩ thấy tội nghiệp bà lão nên cũng mua vậy thôi. Nào ngờ vài hôm sau lúc rỗi khách, đến điểm bán vé số dò kết quả, tôi không tin nổi vào mắt mình nữa. “Trúng rồi (!)”. Tôi hét tướng lên khiến tất cả những người xung quanh tập trung dõi nhìn”, anh Hùng nhớ lại.
“Hơn 2 tỷ đồng”, anh bảo đó là số tiền cả đời làm xe ôm mình cũng chẳng dám mơ hay mảy may nghĩ đến, đã trở thành hiện thực. Chỉ trong thoáng chốc, anh tài xế ôm đã “lên đời”, thoát khỏi cảnh bầm giập cóp nhặt từng đồng tiền lẻ của nghề bám bụi mặt đường.
“Lên voi xuống chó”
Thói đời vốn dĩ cũng thật lắm trớ trêu, mà Hùng chính là trò đùa nghiệt ngã nhất của số phận may rủi. Ngày Hùng trúng số tiền tỷ, anh trở thành người nổi tiếng nhất khu vực này. Có ai ngờ mới ngày hôm trước, cánh xe ôm hành nghề còn thấy chàng trai 29 tuổi mặc cái quần xanh cũ mèm, khoác trên người chiếc áo sơ mi đầy bụi bặm, đầu lúc nào cũng đội nắng chang chang chạy ngoài đường. Vậy mà ngay sáng hôm sau, Hùng đã “lột xác” hoàn toàn với áo sơ mi phẳng phiu, quần ủi li thẳng tắp, giày da bóng lộn đến ngay chỗ hành nghề xe ôm mọi ngày của mình, giả vờ đứng đợi bạn, thực chất là để khoe mẽ với mọi người.
 
Sự đổi thay của Hùng từ lúc có tiền cũng khiến nhiều người cũng choáng ngợp. Lúc ấy, dãy trọ nơi chàng trai thuê ở trong một con hẻm ở P. Tân Mai là cảm nhận rõ nhất.
“Nói thật nha, lúc ấy mấy người công nhân cùng khu trọ cứ nhìn tôi giống như từ trên trời rơi xuống vậy. Có người còn nghĩ, tôi đi ăn cướp tiền hay sao mà mua sắm hết cái này cái nọ, bỏ hẳn nghề xe ôm. Mãi về sau, khi tôi mua nhà, chuyển đi chỗ khác, họ mới biết được nguồn cơn sự việc”, anh Hùng kể.
Có tiền trong tay, Hùng cũng chứng minh cho bà con xung quanh nơi “làm việc” của mình rằng: “Tui cũng chơi được lắm à nha, chứ không phải là chỉ biết chạy xe ôm”. Việc chứng tỏ đầu tiên của chàng trai gốc Bắc là tậu ngay căn nhà khá khang trang nằm trên trục đường Nguyễn Ái Quốc (P. Tân Phong, TP. Biên Hòa). Tiếp đó, anh tìm đến gặp gỡ bạn bè thuở hàn vi. Đặc biệt hơn, khi nghĩ lại cảnh ngộ éo le của đám bạn cùng quê một thời vắt ráo mồ hôi cực lực mưu sinh, Hùng cứ nghe ai than nghèo kể khổ là rút ngay xấp tiền dúi vào tay bạn rồi rủ mọi người đi nhậu, đi hát hò, đàn đúm cho thỏa nỗi thèm khát hưởng thụ bấy lâu nay.
Tuy nhiên, đó chưa phải là cách vung tiền “dị” nhất của Hùng “xe ôm” một thời. Đến tận bây giờ, giai thoại được nhiều người kể nhất chính là cách tiêu tiền thuộc dạng “có một không hai” của một tỷ phú xổ số. Người ta đồn rằng, sau khi mua nhà, còn dư rất nhiều tiền, Hùng nghe tin một hãng mì tôm đang có chương trình khuyến mãi “ăn mì tôm trúng xe máy” nên rất hào hứng. Muốn sở hữu được xe máy thì phải bóc từng gói mì tôm ra rồi cào thẻ trúng thưởng tìm vận hên xui. Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, Hùng cũng tin răm rắp và mua cả đống mì tôm về chất đầy nhà rồi kỳ cạch ngồi bóc từng gói mì để hy vọng sẽ trúng thưởng.
Thế nhưng, hết gói mì này đến gói mì khác bị bóc mà cơ duyên may mắn vẫn ngoảnh mặt. bao nhiều tiền của đã đổ ra, nhưng nỗi thèm khát được sở hữu xe máy của Hùng thì vẫn xa vời. Hùng xác nhận: “Câu chuyện đó là có thật. Chẳng hiểu sao thời đó mình dại quá, số tiền mua mì tôm đủ để tui mua cả chục chiếc xe máy chứ đâu có ít, đến khi giật mình nhìn lại thì đã quá muộn”.
Khi số tiền dần vơi, Hùng lại tìm đến vé số, lô đề, bài bạc như một thứ bùa hộ mệnh nhằm cứu vớt lại những gì đã ném vào những sở thích vô bổ và các cuộc ăn chơi trác táng. Tuy nhiên, quy luật cuộc đời với câu nói: “Cờ bạc là bác thằng bần, lô đề ra đê mà ở” lại ứng nghiệm với Hùng. Sau khoảng thời gian “chói sáng” và ngập chìm trong những cuộc chơi vận mệnh đầy may rủi kia, Hùng trượt dốc thảm hại. Ngày qua ngày, anh lún sâu thêm vào mà không thể rút chân ra khỏi những cuộc chơi, bỏ tiền đầu tư thì nhiều mà những lần thu về thì rất ít.
Càng thua bài bạc, Hùng lại như con thiêu thân biết chết nhưng vẫn lao vào lửa, điên cuồng cố gắng tìm kiếm vận may nhằm hy vọng gỡ gạc và quay về những ngày sung sướng. Nhưng hy vọng ấy là quá xa vời, Hùng bán xe, nhà cửa, đồ đạc vung tiền vào những con số. Chỉ vỏn vẹn trong gần 2 năm, Hùng “tỷ phú” lại trở về cuộc sống túng bấn chưa hẹn ngày kết thúc…
Theo Hữu Huấn (Đời sống & Hôn nhân)

Trúng 4 tỉ xổ số rồi làm kiếp phu hồ

Những người nông dân chân đất, sống trong cảnh nghèo khổ bỗng chốc được “hưởng sái lộc trời”, một phút đổi đời khi ẵm cả tỉ đồng nhờ trúng vé số. Tưởng như, họ sẽ đổi vận và sẽ hưởng xa hoa đến già. Nào ngờ khi có tiền, họ ăn tiêu xả láng, từ “đại gia chân đất” lại quay về với kiếp phận nghèo.

Và trong những nhân vật trúng vé số tiền tỉ ấy, PV báo ĐS& HN đã gặp và chứng kiến thảm cảnh của những “đại gia” rơi vào bi kịch.

“Phong à (?) Có phải “Phong đại gia” ở cái làng sông nước Hòa Nghĩa này không (?). Nhắc đến nó, cả khu vực này ai chả biết. Trước nó giàu lắm, tiền tiêu như rác, suốt ngày lượn lờ trên cái xe SH bóng nhoáng, la cà quán xá, nhậu nhẹt thâu đêm. Có khi, nó ném cả vài trăm triệu đồng chỉ sau một đêm tham gia bên chiếu bạc. Giờ nhà nó đó, trong con hẻm sâu hút tầm mắt, vợ con đang đói nhách nheo thôi, suốt ngày phải làm thuê kiếm sống qua ngày”, bà chủ quán nước nơi con đường lộ dẫn vào nhà Hồ Văn Phong (41 tuổi) phác thảo qua về “đại gia” xổ số một thời ở miệt vườn.

“Đại gia chân đất” vung tiền như rác

Con đường dẫn vào nhà Phong “đại gia” ở huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang u ám như chính số phận của con người này. Băng qua những chiếc cầu tạm gập ghềnh, những trục đường đất nham nhở hở toác, nhầy nhụa sau cơn mưa chiều khiến chúng tôi ái ngại. Và nếu như không có sự chỉ đường tận tình, thì có lẽ trong mường tượng của mình, chúng tôi cũng không thể hình dung nổi, chàng trai một thời được tôn xưng “đại gia” ở cái ấp nghèo Hòa Nghĩa lại sống trong chỗ heo hút đến vậy.

Bánh xe trầy trật dừng trước cổng sắt bóng loáng, nhà Phong hiện lên giữa màn đêm u tịch nơi miệt vườn. Không ánh điện, ngôi nhà lờ mờ leo lét chạy dài sâu hun hút so với cánh cổng. Thoạt nhìn, kẻ yếu bóng vía sẽ phải giật mình. Cố bấm còi, gọi cửa, pha đèn xe máy dọi vào, mãi một lúc tôi mới thấy người phụ nữ trẻ, tay bồng bế đứa con dặt dẹo đi từ phía trong nhà ra. Thấy khách, khác với vẻ nhiệt tình của người dân, chị nhìn qua cánh cửa sắt, giọng với: “Chú tìm ai?”.

 Đại gia trúng số 4 tỉ thành kiếp… phụ hồ 
Phong “đại gia” liên tục nuối tiếc và nuôi mộng ước làm giàu từ những tờ vé số đầy may rủi (Ảnh: T.G)
Liếc vào phía trong ngôi nhà nằm kéo dài trên diện tích hơn 1000m2, đập vào mắt tôi là chiếc bể bơi nhìn rất “hoành tráng” được chủ nhân cất công xây dựng ngay phía trước hiên. Ngoài ra, trong nhà tài sản chẳng có thứ gì gọi đáng giá trị. Mà có lẽ, đồ đắt tiền nhất tôi chỉ thấy là chiếc xe máy dream cũ rích, bong tróc sơn, không cài yếm đặt ở góc sân. Phong “đại gia” nhìn tôi chẳng mấy thiện cảm, hất hàm hỏi: “Chú  lại tìm hiểu vụ vé số hả (?). Chuyện đó qua lâu rồi, có gì đâu để nói. Giờ tôi vẫn còn chơi vé số nè, chiều nay mới mua chục tờ xong”.
 
Thời “oanh liệt” với Phong là cả một chặng đường dài sống trong sự vương giả. Những ký ức của gã trai lực điền là cả một trang dài trong cuộc đời. Mới chỉ cách đây 6 năm thôi, cả làng quê ở huyện Cai Lậy (Tiền Giang) bỗng xôn xao, bàn tán hết lời khi thấy Phong đột nhiên trúng loạt 36 tờ vé số. Câu chuyện ầm ĩ này nhanh chóng được lan truyền với tốc độ chóng mặt. Và Phong, chàng trai lúc ấy mới tròn 34 tuổi nghiễm nhiên được tôn làm “đại gia” khi sở hữu 4 tỉ đồng “lộc trời”.

Trong 6 năm trước, khi có tiền, “lên đời” ở tầm cao hơn, Phong sẵn sàng bỏ cả trăm triệu đồng về thành phố Mỹ Tho sắm ngay chiếc xe SH đập hộp, về chạy lượn lờ khắp làng trên xóm dưới cho dân làng… choáng. Hàng ngày, Phong lê la hết quán cà phê này đến quán cà phê khác, cứ vểnh mặt lên ngồi trong quán, đợi mấy người đi bán vé số dạo đến mời chào là vung đống tiền ra mua cả xấp.

Số vé số ấy, Phong thừa nhận chẳng thể nhớ nổi mình đã “đốt” hết bao nhiêu tiền, mà chỉ mường tượng ra cảnh, cứ đến giờ có kết quả là lôi ra ngồi dò cả mấy tiếng đồng hồ để tìm vận may. Nếu không trúng vé nào thì hôm đấy coi như xui và Phong lôi đám bạn cùng quê tìm đến quán nhậu. Thời "oanh liệt" ấy, Phong hay tìm đến vũ trường để cho túi tiền “bớt căng”. Tôi hỏi: “Thế sao nhiều tiền không sắm chiếc ô tô xịn đi chơi vui?”, Phong buông lời: “Gì chứ ô tô đơn giản không à! Mà ở đây đường nhỏ, ô tô không vào được. Có tiền là phải ăn chơi cho khỏi phí tuổi xuân. Dù sao tiền đó đâu phải mình tự làm ra. Xởi lởi trời cho mà chú”.

Có tiền, Phong “đại gia” bắt đầu nghĩ đến chuyện lấy vợ. Người phụ nữ hiện tại đang sinh sống với anh ta thua chồng gần 20 tuổi. Những tưởng có vợ, Phong sẽ chắt bóp chi tiêu, giao tiền vợ quản lý, ngờ đâu bản tính ham chơi vẫn hiện hữu, anh ta vẫn kiểm soát, giữ tiền ăn chơi như thói quen cũ.

Vì thế, mới có giai thoại về Phong ở đây được người dân ví von bằng câu nói khá hóm hỉnh: “Phong “đại gia” may mà nhà chưa mất”.  Hỏi một vài người vì sao có câu nói ấy, chúng tôi được biết: “Lúc nhiều tiền, có đêm nó đánh bài mất cả tiền tỉ mà đâu có xót. Tiền nhậu, tiền mua vé số, tiền ăn chơi, có ngày phải lên đến vài chục triệu đồng. Dù có là tiền tấn thì cũng hết huống chi mấy tỉ. May mà nó còn khôn, cất được cái nhà tá túc, nếu không thì giờ nó chắc phải vạ vật đâu đó quá”.

Quay về “máng lợn”

Chuyện ăn chơi của Phong “đại gia” ở làng quê Hòa Nghĩa ai cũng tường tận và nuối tiếc thở dài. Bởi, khi đã có tiền tỉ, Phong chẳng màng tới chuyện giữ vốn liếng làm ăn, mà suốt ngày chỉ tham gia bù khú với đám bạn nhậu và tìm vận may quanh những tờ vé số đầy may rủi. Vậy nhưng, dù có nướng cả đống tiền vào đó, các con số may mắn vẫn lẩn tránh. Chỉ trong thời gian gần hai năm, từ một “đại gia”, Phong bỗng chốc trở về với cuộc sống bần hàn.

Trong lúc nói chuyện, chúng tôi nhìn thấy ánh mắt nuối tiếc nhưng vẫn toát lên vẻ thèm khát những ngày tháng trở lại cuộc sống vương giả của Phong. Anh ngồi trầm ngâm, thỉnh thoảng pha vài câu chuyện cười: “Giờ, ngày nào tôi cũng mua vé số hết trơn, cứ có tiền là mua. Ngay như chiều nay nè, đi làm về tôi cũng mua luôn 7 tờ, có khi mai lên ẵm giải mấy tỉ cũng nên”. Để chứng minh là mình vẫn còn gặp hên, anh dẫn chứng thêm mấy bận đều trúng vé số nhưng chỉ lẻ tẻ thôi, mai mốt mới phát tài được.

Chẳng hiểu là vận may có tiếp tục mỉm cười một lần nữa với người đàn ông giờ đã qua ngưỡng tuổi 40 hay không, nhưng cuộc sống hiện tại của “đại gia” này thật ảm đạm. Hai đứa con nhỏ hết ốm lại đau, tiền thuốc thang, bệnh viện khắp nơi, mỗi lần như thế anh lại chạy chật vật xoay tiền toát mồ hôi hột. Không còn cảnh vung tiền như thuở nào, mà thay vào đó, người dân thấy Phong liên tục “thay đời” từ chiếc xe SH xuống xe máy cà tàng. Hàng ngày, trời chưa tan sương, dân làng đã thấy Phong chạy chiếc xe cũ kỹ lên thị trấn làm thuê, làm phụ hồ kiếm tiền. Mỗi ngày anh ta kiếm được chút đỉnh, tích cóp một tháng cũng thu nhập khoảng 3 triệu đồng. Đấy là Phong tính thế, chứ thật ra, số tiền mà anh mang về nhà luôn trong tình trạng thiếu trước hụt sau. Bởi như lời anh nói, cứ sau mỗi lần đi làm về, ít nhất mình cũng phải đút túi vài tờ vé số để dò.

Ngồi khép nép nơi bậc thềm, vợ Phong còn rất trẻ, tay liên tục bận rộn với đứa con nhỏ miệng í éo khóc, chẳng bận tâm đến những lời nói của chồng. Thỉnh thoảng, khi thấy chồng nhắc đến vé số, nhắc đến tiền tỉ thì mặt chị lại xịu xuống nhìn đầy đăm chiêu. Theo Đời Sống & Hôn Nhân

Chồng của người phụ nữ trúng 5 vé số độc đắc nói gì

Nhìn khuôn mặt nhăn nheo, bộ quần áo lem luốc, thân hình khắc khổ của người đàn ông này, chẳng ai có thể biết được đó từng là một tỷ phú có trong tay cả chục tỷ đồng.
Tại khu chợ sầm uất nằm trên đường Hồ Học Lãm (P.An Lạc, Q.Bình Tân, TP.HCM) giữa những ồn ào náo nhiệt, ông Lê Văn Thiệt (52 tuổi, quê An Giang), lặng lẽ kiên nhẫn mời khách để kiếm từng cuốc xe ôm.
Nghe tin vợ rơi vào cảnh “khố rách áo ôm” cũng buồn
Tâm sự cùng người viết, ông Thiệt bảo: “Tui giờ cũng đã già rồi, không con cái nên cũng chẳng ước ao gì nữa cả. Nhiều lúc giữa thành phố xa lạ, mình cũng nhớ ngôi nhà xưa lắm nhưng giờ có về quê thì cũng chẳng muốn ghé qua. Hôm nghe tin từ người bà con cho biết, từ ngày tui đi, bà Tư ăn chơi còn dữ dội hơn nữa, chẳng mấy chốc mà tài sản trong nhà đã bị bà ấy đưa đi cầm cố hết. Giờ bà ấy già rồi và còn thê thảm hơn tôi nữa, ngày nào cũng đi bán vé số dạo. Mọi chuyện dẫu có tiếc nuối thì cũng đã muộn màng rồi”.
Sắp phá sản thì trúng số
Ông đã tặc lưỡi chua xót: “Trời cho” là “trò chơi” mà. Cái gì không phải của mình thì chẳng thể giữ được đâu cô ạ!”. Rồi ông Thiệt kể, vốn sinh ra trong gia đình cũng có chút của ăn của để nên năm 25 tuổi đã lập gia đình. Của hồi môn được kha khá nên đôi vợ chồng trẻ dọn ra ở riêng và xây căn nhà ba tầng tại huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang. Nhà mặt tiền nên chàng trai trẻ bàn với vợ tận dụng lợi thế đó để kinh doanh. Trong thâm tâm ông Thiệt cũng muốn chứng tỏ với gia đình hai bên cái tài làm ăn của mình.
Tâm sự của người có vợ trúng 5 vé độc đắc
Ông Thiệt chấp nhận sống tha hương để quên đi nỗi buồn tan nát gia đình vì vé số.
Để làm ăn lớn, ông Thiệt mang cuốn sổ đỏ đến ngân hàng huyện cầm cố để vay vốn làm ăn. Có tiền trong tay, ông đặt mua bốn cái bàn bida chở về nhà, lại sắm thêm mấy bộ bàn ghế nhựa và xe nước mía, lòng đầy hớn hở vì nghĩ mình sắp thành ông chủ.
Theo ông mẩm tính, lúc bấy giờ thanh niên trong huyện đang nghiện trò bida nên chắc chẳng bao lâu mình sẽ nhanh chóng lấy lại vốn rồi kiếm được bộn tiền lời lãi. Nghe hết những kế hoạch của chồng, người vợ Nguyễn Thị Bé Tư (SN 1962) gật đầu cái rụp đồng ý ngay. Từ ngày bắt tay vào kinh doanh, hai vợ chồng ông cũng không gặp khó khăn gì lớn, mọi việc khá suôn sẻ và nhẹ nhàng. Hằng ngày, ông Thiệt chỉ việc ngồi trông xe cho khách, thỉnh thoảng chạy lăng xăng giúp vợ bưng vài ly nước hay lấy đôi ba gói thuốc khi khách yêu cầu. Về khoản chi thu tiền nong, ông giao cho vợ quản lý vì suy nghĩ “đàn bà mà không giữ tiền được thì làm sao giữ được chồng”.
Không ngờ chính vì lòng tin đó mà trong phút chốc ông mất tất cả vợ lẫn gia sản. Một đêm nọ, đang say giấc nồng thì ông bị vợ đánh thức dậy và thông báo sắp phá sản và muốn “đường ai nấy đi”.
Nghe vợ nói ông Thiệt tỉnh hẳn ngủ như có ai đó vừa dội cho một xô nước lạnh vào mặt. bà Tư cầm cuốn vở dày cộm, bên trong ghi chi chít những cái tên của thanh nhiên trong huyện. Lúc này, ông Thiệt mới té ngửa khi biết bấy lâu nay, vợ mình cho các thanh niên này đánh chịu, tiền thu vào chẳng có đồng nào. Bà Tư lại có tính phóng khoáng, thích được nịnh nọt nên chỉ cần được tâng bốc, khen ngợi, bà lại nổi hứng cho ghi chịu, biết thế nên đám trai làng ngày nào cũng lui tới thường xuyên.
Tuy vậy, ông Thiệt vẫn cố găng níu giữ hôn nhân bằng cách bán căn nhà mặt phố để trả tiền ngân hàng. Phần tiền bán nhà còn dư, vợ chồng mưa một căn nhà nhỏ trong hẻm để lấy chỗ chui ra chui vào rồi tìm kế làm ăn. Vì không còn mặt bằng rộng rãi như trước nên bốn cái bàn bida cũng được ông Thiệt bán đi, để lại chiếc xe nước mía cho vợ làm ăn. Mỗi sáng, bà Tư lại nặng nhọc đẩy ra đầu hẻm kiếm từng đồng bạc lẻ. Còn ông Thiệt, từ ông chủ nay bỗng đổi nghề xe ôm, hàng xóm ai thuê gì thì ông chở kiếm đồng ra đồng vào đắp đổi qua ngày.
 
“Đang ở nhà cao cửa rộng, tự dưng chui vào cái nhà chật ních nên mâu thuẫn giữa hai vợ chồng mỗi ngày càng căng thẳng hơn. Bà xã tui không chịu nổi cực khổ như vậy nên suốt ngày cứ cằn nhằn, đòi chia tay để không phải khổ nữa”, ông Thiệt cay đắng nhớ lại. Được tiền thì mất vợ
Kể đến đây, ông Thiệt bỗng òa khóc nức nở như đứa trẻ. Đôi mắt đỏ ngầu, ông bảo: “Năm 2009, đang lúc bế tắc nhất thì bà xã tui trúng liền 5 tờ vé số. Cứ tưởng trời cao soi xét, thấy mình khổ nên cho đổi đời, nào ngờ giờ đây tiền cũng không còn đồng nào mà vợ chồng phải “tan đàn xẻ nghé” thế này”.
Chiều hôm ấy đang ngồi “ngáp ruồi” vì trời sắp tối rồi mà chẳng có cuốc xe ôm nào “mở hàng” thì nhận được điện thoại vợ. Ông mệt mỏi bấm máy nghe, trong đầu nghĩ thế nào bà Tư cũng sẽ tuôn một tràng xối xả bài ca: “Có tiền không thì đem về mua gạo thổi cơm” nhưng không ngờ giọng vợ mình hôm ấy ngọt đến lạ lùng. Nghe vợ bảo về nhà gấp vì vừa trúng 5 tờ vé số độc đắc, ông Thiệt bỗng run lên lập cập, hớt hải chạy xe về nhà.
Lúc này, trong căn nhà nhỏ chật hẹp vốn neo người đã tấp nập họ hàng, bà con kéo tới. Bà Tư bảo với ông, đang ngồi bán nước mía thì có thằng cu Tèo được mẹ đẩy xe lăn đến năn nỉ mua mấy tờ vé số. Thấy thương hoàn cảnh cháu bé nên sau một hồi lựa chọn con số ưng ý, bà rút ra 5 tấm vé rồi bỏ vào hộc tiền lẻ. Lúc chiều, đang đẩy xe về chuẩn bị nấu cơm thì mẹ con Tèo chặn lại, mừng rỡ thông báo bà Tư đã trúng giải đặc biệt của công ty xổ số kiến thiết Cần Thơ.
“Khỏi phải nói cảm giác lúc đó, đúng là sướng không thể tả. Xởi lởi trời cho, ki bo trời phạt, ngay đêm đó vợ chồng tôi chở nhau đi mua gạo, mì tôm phân phát cho những người đến chung vui, đồ ăn thức uống cũng dọn ra linh đình. Nhà chật nên hôm sau tui còn cất rạp như đám cưới ấy, mở tiệc, hát hò rộn ràng cũng 2 ngày 2 đêm”, ông Thiệt phấn khởi hồi tưởng. Vì vé số là do vợ mua nên số tiền lãnh giải bà được tự quyền quyết định.
Ông Thiệt cho biết, từ khi trúng số bà Tư liền sắm sửa quần áo là áo lụa, mua xe ua cộ. Cái xe nước mía cũng bị bà cho vào xó bếp, không làm gì ngoài chuyện tô son điểm phấn. Vì vợ chồng không có con nên mỗi chiều bà Tư lại cưỡi xe chạy nhong nhong đi chơi đây đó. Hàng xóm ngày xưa thường gọi bà là “Tư nước mía” nhưng mỗi lần thấy ông Thiệt đi ngang, họ lại xì xầm nhưng cố tình để ông nghe được kiểu “Bà Tư nay đổi tên thành Tư Xả Láng mất rồi ông Thiệt ơi”.
Lại nói về ông Thiệt, mang tiếng là vợ chồng vừa trúng số nhưng ông cũng chẳng thay đổi gì. Thân hình thì ngày càng héo hon hơn vì ngày còn nghèo, hai vợ chồng còn rau cháo cùng nhau mỗi bữa cơm nhưng nay đến giờ cơm cũng chẳng thấy bà Tưng ngó ngàng đến. Buồn bã nên ngày nào ông cũng làm bạn với vài xị rượu ngoài bờ sông, đến tối thì lủi thủi về nhà ngủ một mình. Giọng trầm buồn, ông bảo: “Nhìn cảnh gia đình như vậy tủi thân lắm cô ạ, sống cùng nhà mà cứ như người dưng xa lạ, ngày nào bả cũng đi biền biệt, có hôm thì rủ bạn bè đi du lịch cả tuần mà chẳng nói tui tiếng nào”.
Biết tình cảm vợ chồng đã không còn được mặn nồng như xưa nên ông Thiệt nói chuyện “đường ai nấy đi” với vợ. Bà Tư cũng chẳng cần nghĩ ngợi nhiều, liền gật đầu đồng ý. Ông bà cũng chẳng cần dắt nhau ra tòa mà cứ lẳng lặng tìm con đường riêng cho mình. Buồn bã, chán nản nên ông Thiệt bỏ lại nhà cửa cho bà Tư, rồi với một ba lô quần áo và chiếc xe máy cũ mèm, ông quyết định rời xa mảnh đất có quá nhiều kỷ niệm đau buồn. Vì tình nghĩa vợ chồng bấy lâu nay, bà Tư cũng gửi cho chồng 50 triệu để làm “lộ phí”. “Mọi thứ với tui lúc ấy đều như sụp đỏ. Tui chạy xe máy lên Sài Gòn mà nước mắt cứ giàn dụa. Giá như bà ấy ngẫm ra được mọi chuyện cùng tui làm ăn như ngày xưa thì hay biết chừng nào”.
Giữa Sài thành rộng lớn, không một người thân thích để giúp đỡ nhưng một mình ông Thiệt vẫn cố gắng vượt qua nỗi đau. Dừng chân tại một con hẻm nhỏ trong đường Hồ Học Lãm, ông thuê một căn gác nhỏ che nắng mưa qua ngày. Hằng ngày, cứ 4h sáng, người đàn ông khắc khổ ấy lại dậy sớm, một mình lục đục thổi cơm rồi leo lên chiếc xe máy cũ chạy ra chợ kiếm từng cuốc xe. Ấy vậy mà cũng đã gần 4 năm trôi qua, cuộc sống của ông tuy phải mưu sinh vất vả nhưng tâm hồn thì đã thanh thản hơn xưa rất nhiều.
Theo Đời Sống và Hôn Nhân